Trong khi Tam và Hà đang âu
yếm nhau cuồng loạn bên bờ sông cạnh sở Hàng Hà. Các đệ tử ở
nhà thầy Tư cũng từ từ ra về, San là người về sau cùng. Chàng
cố nấn ná ở lại để nói vài chuyện riêng rồi cũng thủng thẳng
từ giã thầy Tư.
Trời tối như mực, chàng phải lần mò chận chạp trên con đường
nhỏ, băng qua khu đất trống nghĩa địa ra con đường chính, con
đường nhỏ gồ'ghề đầy cỏ mọc vì ít người đi lại, hình nhưchỉ có
đám đệ tử thầy Tưđi trên con đường này. Dọc theolề đường,
những cụm dừa nước thỉnh thoảng mọc xoè ra, che cả lối đi.
Những cây dừa nước này mọc tứ tung kháp các vũng nước trong
bãi đất trống. Cũng vì những bụi dừa nước này làm cho bãi đất
trống trở nên âm u và thật ghê rợn khi mặt trời vừa tắt bóng,
chưa nói tới lúc trời về khuya như bây giờ.
Đang mò mẫm đi, bỗng San nghe thấy có tiếng người nói chuyện
rù rì phía trước, chàng đi chậm lại, từ từ tiến tới thật nhẹ
nhàng, tiếngnói bắt đầurõ hơnvà chàng nhận ra ngay hai người
đang nói chuyện với nhau là Oanh và Dung. Chàng hơi ngạc nhiên,
không hiểu hai đứa này sao không về, còn rủ nhau ngồi đây,
trời đã khuya lắm rồi. Không muốn làm cho hai đứa giật mlnh,
San làm bộ khua mạnh chân và húng hãng ho vài tiếng, có tiếng
Oanh hỏi ngay.
- Có phải thầy San đấy không ạ?
San cười hì hì:
- Không phải đầu, ta là ma đây.
Tiếngcười của haicô gái vanglên, San nghe tiếng Dung léo nhéo:
Mày thấy không, tao đã nói thế nào thầy San cũng đi về hướng
này mà mày không tin. Thầy ấy đâu có phải như những dứa chết
nhát đâu mà phải đi vòng qua hồ cá chứ.
Vừa đi qua khỏi một cụm dừa nước, San đã nhln thấy ngay Oanh
và Dung đang ngồi trên một mô đất lớn bên lề đường. Cả hai đứa
cùng đứng dậy, San tới gần hỏi:
- Trời khuya quá rồi, hai cô ngồi đây làm chi vậy, bộ không về
đi ngủ sao?
Oanh vừa định nói, Dung đã hấp tấp dành nói trước.
- Tụi em cố tmh chờ thầy ở đây, xin thầy giúp chomột chuyện.
- Các cô muốn làm gì sao không để ngày mai, đợi ở đây làm chi
mất công quá vậy.
- Đợi tới ngày mai đâu có được hả thầy.
- Cái gì mà gấp quá vậy?
- Dạ, không phải gấp đâu. Tụi em chỉ muốn lợi dụng tối nay về
khuya, ở lại đây cầu cơ thôi.
San buột miệng, lập lại lời Dung vừa nói:
- Cầu cơ?
Oanh nhanh nhẩu:
~Dạ, xin thầy giúp tụi em một lần. Cả con Dung và
em đã định xin thầy giúp lâu rồi mà không dám nói. Hôm
nay nhân dịp này, xin thầy nán lại vài phút thôi mà.
San ngập ngừng, hỏi:
- Các cô biết phép cầu cư này rồi phải không?
Oanh hơi bẽn lẽn, đáp:
- Dạ, biết.
San quay qua Dung, hỏi:
- Còn cô Dung có được nghe ai nói về vụ cầu cơ này như thế nào
chưa?
Dung gật đầu, nhanh nhẩu trả lời:
- Dạ, em được nghe nhiều người nói rồi, nhưng chưa thử lần nào.
San hỏi lại:
- Các cô có chắc biết hết những gl sẽ xẩy ra trong lúc cầu cơ
không đó?
- Con Oanh cũng đã nói hết cho em nghe nhiều lần rồi, nhưng ở
đây chỉ có ba người mình, nếu thầy chịu giúp tụi em, thầy đâu
có nói cho ai hay những gì trong đêm nay, hơn thế nữa, tụi em
là học trò chưa được điểm đạo, thầy đâu có phải giữ gìn gì:
San đứng sát vào hai cô gái, chàng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn
của cả hai người.
- Như vậy thì được rồi, các cô muốn chúng mình cầu cơ ở đâu?
Oanh chỉ vào phía trong một bụi dừa nước.
- Thưa thầy, phía trong kia có một khoảng đất trống rất kín
đáo, có một gò mả mới chôn được mấy tưần nay
thôi, chúng mình vô đó gọi hồn bà già đó lên hỏi được không?
San gật đầu.
- Cũng được, tôi có biết bà ta, kêu hồn bà đó lên cũng dễ thôi.
Cả Oanh và Dung cùng mừng rỡ, kéo San tới mộ bà già phía sau
bụi dừa nước. Chiếc mộ nàm lọt hẳn vào phía sau một mô đất lớn,
dù cho có người đi ngoài con đường chỗ San vừa đứng cũng không
nhình thấy tụi chàng ngồi đó cầu cơ Hưn thế nữa, bụi dừa nước
lại là cả một hàng rào thiên nhiên như một bức tường kiên cố.
Còn ba phía kia cây cối mịt mù, cách xa con đường vòng cả mấy
trăm thước, với hàng trăm cụm dừa nước mọc như một cái rừng,
dù cho ban ngày cũng không ai nhln thấy gl chứ không nói gì
tới đêm khuya nhưthếnày. San nắm tay hai cô gái ngồi xuống bên
cạnh ngôi mộ.
Dung lấy mấy cây nhang, đốt lên, trao cho mỗi người ba cây:
Nàng bầy ra trước mặt mấy cái bánh, sôi và oản mang theo tự
bao giừ. Phép cầu cơ này thực sự khác hẳn với nhữngvụ cầu
cơbàngván hòm và bànviết những mẫu tự trên mảnh giấy.
Nhiều người gọi phép này là cầu hồn, nhưng thực sự đây chỉ là
phép cầu cơ của những ta chuyên nghiệp về bùa ngải chơi với
nhau, rất ít được phổ biến ra quần chúng. Phép này luôn luôn
chỉ được dùng có một người đàn ông làm chủ đàm, và hai phụ nữ.
nhưng phải trên 13 tuổi mới hiệu nghiệm. Người chủ đàm sẽ nắm
bàn tay hai người nữ ngồi hai bên, bàn tay người nữ phải nắm
lại, ngón tay trỏ chỉ thằng ra ngoài. Cánh tay hai người
nữphải chuẩn bị ở tư thế thật tự nhiên và mềm rẻo, người chủ
đàm nắm bàn tay hai người nữ xử dụnh như cầm hai cây bút lông
để vẽ bùa.
Sau khi cả ba người cầm nhang khấn vái, mời các hồn về tham đự
bữa tiệc đơn sơ vứi bánh trái nhang đèn, San nắm tay Oanh và
Dung đtcl ngang mặt, miệng lẩm nhẩm đọc thần chú. Chàng kéo
tay cả hai người vẽ xuống đất hai hình trái tim, vừa vẽ xong
cả Oanh và Dung đều run lên vì một cơn lạnh từ đâu bỗng ụp
xuống nhưbăng tuyết, lạnh cóng. Trong khi đó bàn tay San nóng
như lửa những luồng điện từ tay chàng truyền qua thân thể cả
hai người thật dễ chịu. Nếu không có hơi nóng này, chắc chắn
cả Dung và Oanh đều phải bỏ cuộc vì cơn phong hàn ghê gớm này.
Tự nhiên cả hai người cùng ngồi sát hẳn vào mình San, không
còn câu nệ nam nữ gì nữa.
San đã cảm thấy ngay những đường cong da thịt của cả Dung và
Oanh đang cốép sát hai bên ưùnh chàng, trong ngưừi chàng nóng
như thiêu như đết, chàng đã có nhiều kinh nghiệm về vụ cầu cơ
này, nếu không có hơi lạnh từ thân thể người nữngồi bên chắc
chắn không có người chủ đàm nào chịu nổi cái nóng ghê gứm từ
trong thân thể bốc ra. San niệm chú càng lâu, thân thể Dung và
Oanh càng lạnh ghê gớm hơn nữa, các nàng lại càng cố ép sát
thân mình vào thân thể San để nhận hơi nóng từ người chàng
truyền sang.
Khi gần tàn một cây nhang, bỗngDung gục đầuvào vai San thở hổn
hển, rõ ràng nàng đang đi vào cơn mê, miệng lẩm bẩm những lời
nói thực khó nghe. Vì tay trái San nắm tay phải của Oanh, nên
tay trái nàng ở phía ngoài, còn tay phải San nắm tay phải của
Dung, nên tay nàng phải bất tréo về phía trước, tới khi Dung
lạnh quá, tay trái nàng ép sát vào mình San đã vòng qua ôm lấy
chàng hồi nào không hay.
Bây giờ thì tư thế ngồi cạnh chàng đã thay đổi. Trong khi Oanh
vẫn ngồi yên vị trí cũ thì Dung từ từ lùi ra sau lưng San, và
cuối cùng nàng đã ngồi hẳn ra sau lưng chàng, vòng tay ôm gọn
San vào lòng.
Chính San cũng biết chắt buộc Dung phải ở vào vị trí ấy,lúc
này mới có thề hỏi những gì mình muốn, vì chính miệng Dung sẽ
trả lời những câu hỏi của Oanh mưốm biết.
Tronglúc Dungmê đi, Oanh càng tmh táo hơn, nàng mừng rỡ thấy
Dung đã đi vào cơn mê thực sự. Khi mồm miệng Dung rùi bọt, San
bảo Oanh:
- Bây giờ hồn đã về rồi, cô Oanh muốn hôi gl thì hỏi đi.
Không đợi San nói dứt lời, Oanh nói ngay:
- Xin hồn cho biết,.con Hà bây giờ đang ở đâu
MiệngDungú ớ, muốn nói gì nhưng không thế nào nói lên lời,
thấy nàng cứ u, u, ơ, ơ mãi. Oanh hỏi lại:
- Hồn về linh thiêng, xin cho biết con Hà đang ở đâu, khi
hồnnới rồi, có đúng tôi mới hỏi chuyện của mình được.
Miệng Dung vẫn ú ớ. Thấy vậy San ấn mạnh ngón tay, Dungvào hmh
trái tim dưới đất hơn nữa. Dung run lật bật cái lạnh tới vơi
nầng một cách ghê gớm chưa từng thấy trong đời bao giờ, nàng
có cảm tưởng như bị ngâm vào thùng nước đá lạnh, bàn tay Dung
tự động luồn vào mình San tìm hơi ấm của chàng, một lúc sau,
hình như Dung vẫn không chịu nổi cái lạnh càng lúc càng giá
buốt hơn, nàng tự động kéo phăng chiếc áo San đang mặc đề ép
sát thân mình vào tận da thịt chàng.
Oanh nóng nẩy hỏi dồn.
- Có điều gì trở ngại mà hồn không nói được, xin cho biết.
Tiếng Dung ú ớ, nàng nói thực khó khăn:
- Có. có có ông... ông thầy... bờ sông.
Oanh ngạc nhiên hỏi lại.
- Hồn ơi, tôi đang hỏi con Hà bây giờ ở đâu. Lúc nãy nó đánh
tôi rồi bỏ về với thầy Tam lúc nào không ai hay, chứ cái gì,
ông thầy, bờ sông đây.
Tiếng Dung vẫn ú ớ thật khớ khăn.
- Ơ ơ đúng... ông thầy, bờ sông mà. Con Hà... con Hà đó. Nó nó
nó... nó tính giết người đó. Giết... giết... nó... nó.
Nói tới đây bỗng Dung phun ra một búng máu làm cả San và Oanh
đều tá hỏa. Chàng vội vàng kéo nhanh tay Dung ra khỏi hìnhvẽ
dưới đất, hai tay chàng luồn vào mình nàng thoa bóp kháp nơi.
Thân thế nàng lạnh như một cây nước đá. nnh trạng này chưa bao
giừ xẩy ra cho người chơi cơ gọi hồn. Dung đã ngất sỉu ngay
khi phun ra búng máu qua vai San, tới khi chàng xoa bóp kháp
thân thể nàng một
hồi, Dung bắt đầu tỉnh dậy, ngơ ngác thấy mlnh trần trụi trong
tay San, nàng tính đẩy chàng ra, nhưng lưỡng lự một hồi lại
thôi, nàng e thẹn mỉm cười.
Bỗng Dung nhìn thấy búng máu chẩy dài trên thân thể San, nàng
thấy miệng mình mằn mặn nên đoán ngay là miønh vừa bị thổ
huyết và sỉu đi trong cơn lạnh ghê hồn vừa rồi, lúc ấy Dung
cũng cảm thấy mơ mơ, màng màng là đang ôm cứng lấy San và gục
đầu lên vai chàng. Nàng nhìn rõ hình ảnh một người trai và một
người gái đang cuộn lấy nhau trong cơn đam mê cuồng dại bên bờ
sông. Dung đã
cố đến gần và nghe được người con gái rên rỉ những tiếng giết
chóc man rợ. Rồi nàng cố nói gì đó mà không thành tiếng, nhưng
sau cùng Dung cũng nói được những gì muốn nói, rồi hình nhưcó
một sức đẩy ghê gớm nào đó đẩy nàng bật tung trở lại. Dung
không còn biết gì nữa, tới khi tỉnh dậy, thấy San đang thoa
bóp kháp thân thể nàng và Oanh ngồi co ro bên cạnh.
Cả San và Oanh cùng mừng rỡ thấy Dung đã tmh lại,
Oanh hội rối rít:
- Mày đã tỉnh hẳn lại chưa, làm tao hết hồn.
Dưng gật đầu nhè nhẹ, nàng hơi bẽn lẽn vì sự gần gủi với San
vừa rồi. Nàng yếu đuối kéo lại vạt áo, trong khi Oanh giúp
nàng cài hàng cúc trước ngực. San trao Dung cho Oanh, chàng
đứng dậy, nói:
- Tôi nghĩ có điều gì không hay đang xẩy ra cho tụi mình. Nhất
định đêm nay phải tìm ra cho bằng được.
Oanh nhìn San.
- Thầy cho em theo mới có được không. Lúc nãy cơn Dung nói gì
ở l'ờ sông, có ai định giết mình.
San gật đầu.
- Thôi được rồi, bây giờ mình phải đem cô Dung về đã nếu
khôngcô ấylạnh mà chết cóngchứkhông chơi đâu.
- Thầy giúp em một tay được không, con nhỏ này nặng quá hà.
- Được rồi bây giờ ngoài đường cũng không có ai, để tôi ầm cô
ấy về cũng được.
Nói xong, không đợi Dung có đồng ý hay không, San cúi xuống ẵm
Dung lên nhưbồng một đứa trẻ. Cả ba người lần lủi đi trong xóm
vắng không một bóng người. Nhà Dưng được cái cũng gần đó nên
chỉ vài phút sau Oanh và San đá
đem nàng về tới nhà, cả nhà đã đi ngủ từlâu, San và Oanh đưa
Dung vô nhà mà chẳng ai hay biết gì. Oanh thì thầm bảo Dung:
- Mày đi ngủ đi, ngày mai tao lại thăm nhé. Bây giờ tao đi với
thầy San xem sao.
Dunggật đầu, nàngthì thầm, nói cho Oanhvà San nghe những gì
nhìn thấy trong lúc nửa tỉnh nửa mê. Vì vậy San quyết định
phải ra đó coi chuyện gì đang xẩy ra. Hai người đi âm thầm như
bóng ma trong đêm tối dầy đặc. Oanh đi sát vào mình San cho ấm
hơn, nàng cố tìm ở chàng sự che chở của một người đàn ông.
- Thầy San ơi, em nghi vụ này qúa.
- Cô nghi cái gì?
Lúc nãy em chỉ định hỏi con Hà nó đi đâu, nếu hồn ma nói
đúnglà nó về nhà rồi là em hỏi chuyện của em. Nào ngờ hồn ma
lại nói cái gì ở bờ sông này, có cả thầy, thầy bà gì đó muốn
giết em. Không lý con Hà muốn giết em sao, nhưng tại sao giờ
này lại ở bờ sông là thế nào.
- Tôi cũng lấy làm lạ, vì không bao giờ người cầu cơ gặp phải
phản ứng mạnh như vừa rồi được. Không có hồn ma nào giám hại
ngưừi gọi hồn nó cả... Trừ khi... trừ khi...
Thấy San không nói nữa, Oanh hỏi dồn:
- Trừ khi, trừ khi làm sao hả thầy?
Trừ khi có một ông thầy nào đó cao tay ấn hơn người gọi hồn,
biết được hồn ma hại mình nên ra tay mà thôi. Không lý giờ này
ở bờ sông lại có ông thầy nào lẫp đàm hại mình hay sao. Có lý
nào họ biết trưức mình cầu cơ hỏi tới họ
Oanh hồi hộp hỏi:
- Thật vậy sao thầy?
- Chắc chắn chỉ có thế thôi, chứkhông có gì khác nữa. Vừa đi
vừa nói chuyện dọc theo bờ sông nhưng San và Oanh chẳng kiếm
được gì, đi một hồi mệt quá, Oanh níu lấy tay San, nói:
- Thôi mình ngồi nghỉ chân một chút đi thầy, em mệt quá roi.
San nghe lời Oanh ngồi xuống bên cạnh nàng, chàng nhìn dọc
theo bờ sông vắng tanh và tối mù, bỗng San để ý thấy Oanh tự
nhiên ngồi sát hẳn vào mình chàng, lúc đầu chàng chỉ tưửng là
nàng lạnh, nhưng sau mới để ý nàng cố tình tạo sựgần gủi khác
lạ. San làm bộ lờ đi nhưkhông biết ý nàng. Bỗng nhiên Oanh bật
khóc - nức nở. San ngạc nhiên hỏi:
- Ủa, tại sao vậy:
Oanh vẫn khóc ấm ức. Một lúc sau nàng đứng dậy gạt nước mắt,
bảo chàng:
- Thôi, chúng mình về đi.
San ngần ngừ, hỏi:
- Tại sao Oanh khóc mà không cho tôi biết.
Oanh đi chầm chậm bên San tức tủi:
- Người ta đã cố tình thờ ơ thì còn nói làm gì nữa. Có lẽ
không bao giờ em tới võ đường nữa đâu.
San đã hiểu lòng người học trò bé nhỏ này, chàng đi chậm lại,
vòng một tay qua vai nàng.
- Oanh đã nghĩ kỹ chưa?
- Anh tưởng em tới võ đưừng chăm chỉ như vậy chỉ để học võ
thôi sao?
San rùng mình, chàng biết nàng đang nói gì rồi. Không hiểu tại
sao cô gái nào gần chàng một thời gian rồi cũng có những tình
cảm đáng sợ này. Hình như Oanh đã biết San sáp cưới Hoa rồi mà.
Chàng ướm lời:
- Em có biết thầy Mười hứa gả thầy Hoa cho anh rồi không. Sớm
muộn gì tụi anh sẽ lấy nhau.
- Cái chuyện đó có ăn thua gì tới em đâu, em chỉ tủi thân là
anh không hiểu gì em cả.
- Tại sao em không nói sớm hơn, bây giờ coi như anh đã hứa hôn
rồi biết làm sao đây.
- Em có đòi hỏi gì ở anh đâu.
San ngỡ ngàng, hỏi:
- Như vậy nghĩa là làm sao?
Oanh nói thật nhỏ:
- Em chỉ cần anh biết em yêu anh là đủ.
San càng ngỡ ngàng hơn.
- Chỉ có thế thôi sao?
Oanh gật đầu, nàng dừng lại. San cũng đứng lại, không hiểu sao
chàng đứng thật sát vào mình Oanh, ngay lúc ấy, nàng ngước mặt
lên. San cũng vừa cúi xuống và hai bờ môi tìm gặt nhau vội
vàng. Một lúc sau, chàng buông Oanh ra, nàng vẫn còn say mê
men tình, không muốn rời chàng. Tự nhiên San rùng mình, chàng
không hiểu tại sao với cô học trò nhỏ bé này lại làm cho San
thấy áy náy. Mối tình của người con gái này quả thực là nông
nổi và bồng bột không thể tưởng tượng được. Chàng đã ôm trong
tay không biết baonhiêu phụ nữ, nhưngphải thú thực, với Oanh,
tự nhiên San thấy có một cái gì bứt rứt trong lòng. Không hiểu
có
phải tuổi nàng còn nhỏ quá, hay là Oanh là học trò chàng.
Những ám ảnh mông lung làm chàng thấy bực mình. San nắm tay
Oanh nói nho nhỏ:
- Khuya quá rồi, có lẽ chúng mình phải về thôi.
Oanh ngần ngừ.
- Anh cho em về với anh được không?
San giật mình, chàng không ngờ Oanh hỏi chàng như vậy Lẽ dĩ
nhiên là không đời nào chàng có thể làm như vậy đối với người
học trò nhỏ bé này. Vừa rồi ôm nàng
trong tay, chàng đã cảm thấy bứt rứt rồi. Giờ đây lại đưa nàng
về nhà, như vậy làm sao có thể chấp nhận được. Tự nhiên San
nghĩ tới Hoa, hồi chiều lúc từ giã thầy Mười và đám đệ tử của
ông, San đã nhln thấy ánh mắt khừ dại của nàngvới bao
nhiêuniềm khao khátyêuđương. Chàng thấy ít nhất trong thừi
gian này, không nên reo rấc phiền lụy cho thêm nhiều người
nữa.
Trong trường hợp chàng cứ lăng nhăng với hết cô này tới cô
khácliệu một ngày nào đó Hoa biết đưực, không biết nàng có nổi
cơn ghen mà dùng ngay những quyền phép học đưực, gây lên thảm
họa cho những người con gái đáng thương này hay không.
Bùa ngải của thầy Mười đâu có phải trò đùa, Hoa lại là đệ tử
ruột của ông, nàng đâu có phải là dở. Nếu như chọc cho nàng
nổi giận, mà lạng quạng thầy Mười lại binh nàng nữa, lúc ấy
mới không biết trốn đi đâu cho thoát bàn tay phù thủy của thầy
Mười đây. Ai dám binh chàng?
Đang suy nghĩ miên man, San giật mình vì Oanh đã vít đầu chàng
xuống, chiếc hôn môi táo bạo không muốn rời của Oanh làm San
quên đi hết lý trí. Chàng nghì lấy thân thể nóng bỏng của
người con gái nhỏ nhắn trong vòng tay. Tiếng rên rỉ của Oanh
nghe đứt quãng bên tai chàng.
Anh San ơi, em muốn dâng anh tất cả cuộc đời trong trắng của
em đêm nay có được không. Anh đừng từ chối nghe anh?
San hỏi nhỏ:
- Tại sao em muốn làm như vậy?
- Em cũng không biết.
- Em không sợ à?
Em sợ lắm chứ, nhưng mà anh sáp lấy vợ rồi. Em muốn được gần
anh trong những giờ phút này để khỏi ân hận về sau.
Tự nhiên San phì cười.
- Tại sao lại trái ngược vậy? Khi một người con gái biết người
mình yêu đi lấy vợ, cô ta sẽ xa lánh hoặc hận thù người con
trai ấy, chứ có cớ gì lại v,ội vàng dâng hiến cuộc đời trong
trắng của mình bao giờ.
- Trong trường hợp này lại khác hẳn. Em là kẻ đến xin anh tình
yêu, chứ không phải anh là người tình phụ. Có lẽ anh thấy em
lãng mạn quá phải không. Nhưng anh có biết không, chính con
Dung cũng nhưem đó. Nó đã nói với em nhìêu lần, làm sao để
được anh chú ý tới, dù ràng không mong gì được sống với anh
mãn đời, chỉ xin một chút tình yêu ngắn ngủi là thỏa mãn rồi.
- Làm như vậy, tụi em được gì đây, có chăng là thiệt thòi, mất
mát tất cả mà thôi. Rồi mai sau đi lấy chồng, tụi em mới ăn
làm sao, nói làm sao với người chồng của mình chứ?
- Em cũng không biết nữa.
San bóp nhẹ bàn tay nàng, thì thầm:
- Tội nghiệp tụi em quá. Anh đâu có là cái gì để cho các em
phải hy sinh tới mức đó cho được. Hãy suy nghĩ kỹ lại đi đừng
để những điều đáng tiếc ấy xẩy ra nhé.
- Có gì đâu mà đáng tiếc hở anh. Anh có biết vụ xin anh cầu cơ
ngày hôm nay chính là dịp để tụi em tỏ tình với anh đó. Nhưng
rủi thay, khôngbiết kẻ nào định hại tụi em, kế hoạch của tụi
em bị lỡ dở.
(Hết Phần 9 ... Xin mời xem
tiếp
Phần
10) |